BẢN TIN HÔM NAY

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

Tài nguyên dạy học

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH TV

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    SÁCH LẬT - SÁCH ĐIỆN TỬ

    Ảnh ngẫu nhiên

    6.jpg 4.jpg 8.jpg 7.jpg 3.jpg 2.jpg 1.jpg BANG_TUAN_HOAN_SGK.png Bandothegioi.jpg GenhBan_do_34_tinh_thanh_Viet_Nam.jpg

    Một cuốn sách hay cho ta một điều tốt, một người bạn tốt cho ta một điều hay.

    TẾT BÌNH AN

    Trong gia đình

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguồn:
    Người gửi: Bùi Thị Thêu
    Ngày gửi: 08h:47' 07-05-2024
    Dung lượng: 1.0 MB
    Số lượt tải: 3
    Số lượt thích: 0 người
    Mục lục
    Giới Thiệu
    Phần I: Mất Mẹ - Chương 1
    Chương 2
    Chương 3
    Chương 4
    Phần Ii: Giã Từ Cõi Chết - Chương 6
    Chương 6
    Chương 7
    Phần Iii: Sống Với Thợ Thuyền - Chương 8
    Chương 9
    Phần Iv: Rôbinxơn Tí Hon - Chương 10
    Chương 11
    Phần V: Được Tin Cậy - Chương 12
    Chương 13
    Phần Vi: Theo Dõi Và Bao Vây - Chương 14
    Chương 15
    Chương 16
    Chương 17
    Phần Vii: Chờ Mong… Tuyệt Vọng - Chương 18
    Chương 19
    Chương 20
    Phần Viii: Chiếc Đũa Thần Của Nàng Tiên - Chương 21
    Chương 23

    TRONG GIA ĐÌNH
    Hector Malot
    www.dtv-ebook.com
    Giới Thiệu
    Hector Malot (Hécto Malo) sinh năm 1830 ở miền Bắc nước Pháp.
    Ông là nhà văn chuyên viết tiểu thuyết được bạn đọc Pháp yêu mến.
    Những tiểu thuyết của ông như KHÔNG GIA ĐÌNH, TRONG GIA
    ĐÌNH, PÔNG PERINÔNG, RÔ MANH CAM BƠ RI… v.v… đều lành
    mạnh và hấp dẫn.
    Ông mất năm 1907.
    Trong các tác phẩm của Hector Malot: KHÔNG GIA ĐÌNH và
    TRONG GIA ĐÌNH là hai tác phẩm xuất sắc đã được giải thưởng của
    Viện Hàn lâm văn học Pháp. Nó vượt qua biên giới Pháp và được đón
    nhận nồng nhiệt ở khắp mọi nơi.
    Chúng tôi đã tái bản KHÔNG GIA ĐÌNH đầu xuân 1997. Được sự cổ
    vũ của đông đảo bạn đọc, chúng tôi khẩn trương để TRONG GIA ĐÌNH
    đến được các bạn trong dịp hè nhằm đáp ứng kịp thời và không phụ lòng
    mong đợi của các bạn.
    Hector Malot viết TRONG GIA ĐÌNH gồm hai tập với bốn mươi
    chương. Để các bạn tiện theo dõi, người dịch đã xếp vào sáu phần với
    các tựa đề hợp với cốt truyện như: Theo dõi và bao vây, Rôbinxơn tí hon,
    Chờ mong…, Tuyệt vọng…, Chiếc đũa của nàng tiên….
    TRONG GIA ĐÌNH kể về cuộc đời của cô bé Perin, mới 12 tuổi đã
    mồ côi cha mẹ. Trơ trọi một mình giữa những người xa lạ với bao khó
    khăn, nguy hiểm phía trước, Perin sẽ đối phó ra sao?

    Perin đã từng ở một mình giữa rừng sâu trong đêm tối với bao nỗi
    kinh hoàng, khiếp hãi. Có khi mệt mỏi, đói khát đã làm em kiệt sức, mê
    man bất tỉnh. Một sự tình cờ kì diệu đã kéo em về với cuộc sống.
    Perin là cô gái can đảm có ý thức tự lập, lòng tự trọng và niềm say
    mê sáng tạo. Không chịu đầu hàng số phận, bằng mọi cách cố gắng vươn
    lên. Dầu cực nhọc, đói khổ em vẫn luôn vui vẻ lạc quan với suy nghĩ:
    Người ta sẽ thành công khi có nghị lực, lòng quyết tâm và sáng tạo.
    Nhờ chăm chỉ, tận tụy ham học hỏi. Perin giành được sự tin cậy của
    ông Vunphran và nhiều người. Em đau xót khi biết mối bất đồng giữa
    ông nội và cha em – người con trai duy nhất của ông.
    Ông Vunphran là nhà doanh nghiệp giàu có nhưng bất hạnh. Ông đã
    già và mù, con trai thì biệt tích. Những người bà con tìm mọi cách ngăn
    cản mối liên hệ giữa ông và con trai để dễ dàng chiếm đoạt tài sản của
    ông.
    Liệu họ có thực hiện được ý đồ đó không? Và cô bé Perin ít tuổi,
    thiếu kinh nghiệm sẽ ra sao trước sự theo dõi, bao vây, đe dọa, dụ dỗ từ
    nhiều phía?
    Còn ông Vunphran khắc nghiệt từng tức tối lên án mẹ con Perin có
    còn khăng khăng… “Chẳng bao giờ coi nó là cháu… Bác căm ghét nó
    cũng như căm ghét con mẹ nó…”, có thể mở rộng vòng tay đón cô cháu
    nội Perin về TRONG GIA ĐÌNH chăng?
    Bằng lối hành văn trong sáng pha chút hóm hỉnh, bằng óc quan sát
    tinh tế, sự hiểu biết tâm lý tuổi nhỏ tường tận…, Hector Malot sẽ cuốn
    hút và làm say mê các bạn nhỏ khi đọc TRONG GIA ĐÌNH.
    Chúng tôi trân trọng giới thiệu TRONG GIA ĐÌNH với các bạn.
    Mong tập sách này vừa giả trí vừa bồi dưỡng phát huy với các bậc cha
    mẹ, các bạn nhỏ những tình cảm tốt đẹp của con người. Đó là ý chí, nghị
    lực để vượt mọi khó khăn. Đó là ý thức tự lập, tự tin không ỷ lại bất cứ

    điều gì. Đó là niềm say mê sáng tạo… Và hơn tất cả là lòng quan tâm
    sâu sắc và tình thương yêu con người.
    Kỷ niệm QUỐC TẾ PHỤ NỮ
    HUỲNH PHAN THANH YÊN

    TRONG GIA ĐÌNH
    Hector Malot
    www.dtv-ebook.com
    Phần I: Mất Mẹ - Chương 1
    Những ngày thứ bảy, vào khoảng ba giờ chiều mấy vùng kế cận cửa ô
    Bécxi thường bị tắc nghẽn. Trên lề đường, dưới ánh trăng tháng sáu đẹp
    trời, xe cộ xếp hàng tự nối đuôi nhau: xe bò chất đầy thùng phuy, xe
    ngắn chở than và vật liệu, xe nhỏ chở cỏ khô. Những chiếc xe ấy đợi sở
    Thuế khám xét và nôn nóng được vào Pari trong đêm, trước ngày chủ
    nhật.
    Về phía khá xa cửa chắn, giữa các cỗ xe có một chiếc hình dáng dị
    kỳ, vừa thảm hại lại vừa buồn cười. Cái cỗ xe ấy có vẻ như là xe lưu
    động ở các chợ phiên nhưng còn đơn giản hơn nhiều! Nó chỉ là một cái
    sườn nhẹ, căng một tấm vải thô với cái mái bằng bìa cứng, quệt hắc ín.
    Cỗ xe nằm trên bốn bánh thấp trệt.
    Có lẽ trước kia, tấm vải ấy màu da trời. Bây giờ nó bạc phếch và bẩn
    thỉu, nên người ta chỉ còn biết phỏng đoán màu sắc của nó! Cũng như
    người ta đành phải ước đoán, nếu như muốn biết những dòng chữ đã mờ
    nhạt, che kín bốn thành xe. Có mặt chỉ còn mấy chữ đầu, nhưng người ta
    vẫn đoán là chữ Hy Lạp. Liền bên dưới là chữ Đức. Và cuối cùng, còn
    tươi nét mực là chữ Pháp: Chụp ảnh. Có lẽ đó là nội dung những dòng
    chữ trên. Như một tờ giấy đi đường, những xứ sở mà chiếc xe khốn khổ
    đã lăn qua, trước khi vào nước Pháp, và đến cửa ô Paris, đã được ghi rõ
    trên đó.
    Con lừa thắng vào cỗ xe ấy, có thể nào đến đây, từ những nơi xa xôi
    như vậy nhỉ?
    Thoạt nhìn qua, người ta không tin vì nó quá gầy, chỉ còn da bọc
    xương, và kiệt sức. Khi nhìn kỹ, người ta nghĩ tình trạng kiệt quệ ấy chỉ

    là kết quả của những nỗi mệt nhọc kéo dài trong đói khổ. Con lừa ấy ăn
    không đủ no, mà lại phải đi quá xa!
    Thật ra, trước kia con vật ấy khỏe, khá to con, thon thả, cao hơn
    giống lừa châu Âu. Nó có bộ lông màu xám tro với cái bụng màu sáng
    hơn, mặc dù bám đầy bụi đường. Nhiều vệt đen kẻ ngang, dọc, in dấu
    trên mấy cái đùi thon thả, với những bàn chân có sọc. Dẫu mệt mỏi, nó
    vẫn gan góc, và kiêu hãnh, ngẩng cao đầu. Bộ yên của nó, cũng tồi tàn
    như cỗ xe, chắp nối bằng mấy sợi dây to, nhỏ, đủ màu sắc, nhặt được
    tình cờ. Để che nắng và chắn ruồi cho lừa, trên đường đi, người ta chặt
    những cành đơm hoa, những cây lau sậy, phủ lên lưng nó, che luôn cả bộ
    yên.
    Một em bé mười một, mười hai tuổi, ngồi trên lề đường, trông chừng
    nó.
    Em gái ấy là một mẫu người kỳ lạ! Có nét thiếu hài hòa nhưng không
    có gì là thô bạo trong mẫu người lai giống này. Mái tóc nhạt và màu da
    hổ phách thật khá bất ngờ. Ngược lại, khuôn mặt có dáng nhẹ nhõm, dịu
    dàng nổi bật vì đôi mắt dài, đen, láu lỉnh và nghiêm trang. Cái miệng
    cũng vậy, trông thật đoan trang, nghiêm chỉnh.
    Trong lúc nghỉ ngơi, thân thể em được thoải mái, phơi bày những
    đường nét vừa dịu dàng và cứng cáp như ở trên khuôn mặt. Đôi vai mềm
    mại đỏ xuôi trong chiếc vét độn vai cũ kỹ, trước kia có lẽ là màu đen,
    bây giờ không biết là màu gì. Một chiếc váy rộng tồi tàn, có nhiều miếng
    vá, che cặp đùi chắc khỏe. Bộ cánh nghèo nàn ấy không làm giảm bớt
    chút nào cái vẻ tự hào của em bé.
    Trông giữ con lừa cũng chẳng khó khăn gì. Nhưng vì con vật đang
    đứng sau một chiếc xe lớn đang chở cỏ khô, nên thỉnh thoảng nó gặm
    chơi một miếng cỏ to, rất cẩn thận và kín đáo. Là một con vật rất thông
    minh, nó hiểu nó đang phạm lỗi.
    - Thôi chứ, Palica!

    Tức thì con vật cuối đầu, như một người có lỗi, đang ăn năn. Những
    khi nó vừa nheo mắt, vẫy tai, ăn xong túm cỏ khô, thì nó lại vội vàng
    gặm một miếng nữa, vì nó đói quá!
    Em bé vừa rầy nó, hình như lần thứ tư, thứ năm gì đó, thì trong xe có
    tiếng gọi:
    - Perin!
    Em vội vàng đứng lên, vén tấm màn, bước vào trong xe. Ở đây, một
    phụ nữ đang nằm trên tấm nệm mỏng như dính chặt với tấm ván.
    - Mẹ gọi con?
    - Palica làm gì vậy?
    - Nó ăn cỏ khô, chứa trong chiếc xe đứng trước xe chúng ta.
    - Phải ngăn nó!
    - Nó đói!
    - Đói cũng không được phép lấy của người khác! Con sẽ trả lời thế
    nào với bác chủ xe, nếu bác nổi giận?
    - Con sẽ kèm bên cạnh nó!
    - Lát nữa, chúng ta có vào Paris được?
    - Phải đợi sở Thuế kiểm tra, mẹ ạ!
    - Có phải đợi lâu lắm không?
    - Mẹ thấy mệt hơn trước ư?
    - Con đừng lo, không có việc gì đâu!
    Mẹ ngạt thở vì ẩm ướt! bà mẹ hổn hển, rít lên chứ không phát âm nổi!

    Đó là những lời của một bà mẹ muốn làm yên lòng con gái. Sự thật là
    bà đang ở trong tình trạng đáng thương: thở khó khăn, kệt sức, không
    còn chút sinh lực nào!
    Chưa quá hai sáu, hai bảy tuổi, bà đã suy nhược quá mức! Bà còn giữ
    lại những đường nét của một vẻ đẹp đoan trang với khuôn mặt trái xoan,
    đôi mắt dịu dàng thắm thiết, giống hệt đôi mắt cô con gái, nhưng sáng
    hơn vì đang sốt.
    - Con kiếm cái gì cho mẹ nhé! Perin hỏi.
    - Cái gì?
    - Con mua cho mẹ quả chanh? Ở đây có cửa hàng. Con sẽ trở về
    ngay!
    - Không! Hãy để dành tiền! chúng ta còn quá ít. Con hãy trở lại với
    Palica, đừng để nó rút trộm cỏ khô nữa.
    Perin trở lại, đứng phía đầu con lừa. Vì xe cộ phải di động nên em giữ
    nó đứng xa chiếc chở cỏ khô, để nó không rút được cỏ.
    Lúc đầu, nó không chịu. Nó muốn vươn tới phía trước. Nhưng Perin
    dỗ nó, vuốt ve, hôn lên mũi nó. Thế là nó thỏa mãn, cụp đôi tai dài
    xuống và đứng yên.
    Không phải trông lừa, Perin có thể nhìn quang cảnh chung quanh để
    giải trí. Có những con tàu nhỏ và những chiếu tàu kéo qua lại trên sông.
    Mấy chiếc cần cẩu, vươn cần sắt như lấy bàn tay bốc, dỡ hàng trên các
    xà lan, đổ đá, cát hay than lên xe goòng, xếp những chiếc thùng dọc lề
    đường. Sự chuyển động của mấy con tàu, trên những chiếc cần sắt dọc
    Paris, mà những vòm cầu ngăn cách, không cho ta nhìn thấy thành phố.
    Chỉ phỏng đoán qua một màn sương mù đậm đen. Cạnh Perin, ngay dưới
    mắt em, nhân viên sở thuế đang làm việc. Họ thọc những chiếc xăm dài
    vào các cỗ xe chở rơm. Họ leo lên mấy thùng phuy chất trên xe bò. Họ

    lấy khoan đâm thủng và hứng tia rượu vọt ra trong một cái tách bằng
    bạc, nếm vài giọt rượu rồi họ nhổ ngay.
    Tất cả những cái ấy đều mới, lạ! Perin chăm chú theo dõi, nên thời
    gian trôi qua mà em không hay.
    Có một thằng bé trạc mười hai tuổi, có vẻ là một chú hề của một đoàn
    xiếc lưu động, đi các chợ phiên để biểu diễn, có những cỗ xe đang xếp ở
    phía sau. Chú hề nhỏ đi ngang Perin đã mươi phút rồi mà em không để ý,
    nên nó phải lên tiếng:
    - Xem kìa, con lừa đẹp quá!
    Perin không nói gì.
    - Con lừa này có phải ở xứ chúng ta không? Nếu thế thì lạ thật?
    Perin nhìn nó và thấy nó có vẻ ngoan nết, liền trả lời:
    - Nó từ Hy Lạp đến.
    - Từ Hy Lạp?
    - Chính thế, tên nó là Palica.
    - À, ra thế!
    Mặc dù nó mĩm cười, như có vẻ thông thạo lắm! Nhưng chắc chắn là
    nó không hiểu, tại sao một con lừa từ Hy Lạp đến, lại mang cái tên
    Palica. Nó lại hỏi:
    - Hy Lạp chắc xa lắm hả?
    - Rất xa.
    - Thế thì đằng ấy từ Hy Lạp đến?
    - Không, Palica đi từ Hy Lạp đến.

    - Đằng ấy có đến dự lễ Thương binh không?
    - Không.
    - Thế thì đi đâu?
    - Đến Paris.
    - Đến Paris thì đằng ấy để cỗ xe ở đâu?
    - Người ta nói ở Ôxe có những chỗ trống trên đại lộ các thành lũy.
    - Đại lộ các thành lũy! Ối trời ơi!
    - Không có chỗ để xe sao?
    - Nhưng không phải có chỗ để cho đằng ấy! Chỗ thành lũy thì đểu
    lắm! Trong xe đằng ấy có đàn ông không? Những người lực lưỡng không
    sợ chơi dao kia? Tôi muốn nói những biết đâm người và chịu cho người
    ta đâm trả ấy!
    - Chúng tôi chỉ có hai mẹ con. Mẹ tôi đang bệnh.
    - Đằng ấy quý con lừa lắm nhỉ?
    - Đúng thế!
    - Thế thì sáng mai, người ta sẽ dắt nó đi mất! Đó mới là bắt đầu thôi,
    còn đằng ấy sẽ thấy những gì khác nữa, chẳng tốt đẹp gì đâu! Hai Béo
    báo cho đắng ấy biết vậy đấy!
    - Có thật thế không?
    - Trời ơi, sao lại không thật? Đằng ấy chưa đến Paris bao giờ hẳn?
    - Chưa đến bao giờ!

    - Người thấy ngay mà! Tụi ngốc nào đã nói với đắng ấy có thể đỗ xe
    nghĩ ở Ôxe? Tại sao không đến chỗ lão Hạt Muối?
    - Tôi không quen ông ta.
    - Lão làm chủ khu vực ở Guylô ấy mà! Ban đêm người ta đóng kín
    hàng rào, đằng ấy không còn lo ngại gì. Người ta biết Hạt Muối nhanh
    chóng nổ một phát súng đón những khách không mời, lần mò vào trong
    khu vực của lão, trong đêm tối.
    - Có đắt lắm không?
    - Mùa đông thì đắt đấy! Lúc ấy, mọi người đều muốn trở về Paris
    nhưng lúc này lão chỉ lấy bốn mươi xu một tuần. Con lừa của đằng ấy sẽ
    tìm được thức ăn dọc bờ tường, nhất là cỏ gai.
    - Hình như nó khoái thứ đó.
    - Thế thì nó trúng tủ rồi! Với lại Hạt Muối không phải là hạng người
    xấu.
    - Hạt Muối là tên lão?
    - Người ta gọi thế bởi vì lúc nào lão cũng khát nước. Trước kia, lão
    làm nghề bán giẻ rách và kiếm được khá nhiều tiền. Nhưng rỗi lão phải
    bỏ nghề vì chẹt gãy tay. Còn lại một cánh tay, người ta không thể leo lên
    các thùng rách. Thế là lão thuê một đám đất, mùa đông cho xe đậu, mùa
    hè ai cần thì đến thuê. Lão chẳng có khoản kinh doanh nào khác. Lão
    bán chó con đang bú.
    - Guylô có xa đây không?
    - Không. ở Xaron thôi! Những tớ đánh cuộc đằng ấy chưa biết Xaron.
    - Tôi chưa hề đến Paris mà!
    Chú bé giơ cánh tay ra trước mặt, chỉ về phía bắc:

    - Ra khỏi đây, hãy rẽ ngay phía tay phải và theo đại lộ cách thành lũy
    trong vòng nửa giờ. Khi nào vượt hết đại lộ Vanhxen, thì rẽ phía tay trái
    rồi hỏi thiên hạ. Ai cũng biết bãi Guylô mà!
    - Cảm ơn bạn, tôi sẽ nói với mẹ tôi. Này, bạn có trông hộ con Palica
    trong vài phút không? Được thế, tôi sẽ thưa chuyện với mẹ tôi ngay bây
    giờ!
    - Tớ vui lòng giúp đằng ấy! Tớ sẽ bảo nó dạy tiếng Hy Lạp cho tớ.
    - Nhờ bạn trông chừng cho nó đừng gặm cỏ của người ta đấy!
    Perin vào trong xe, nhắc lại những lời chú hề nhỏ vừa nó với mẹ.
    - Nếu thế thì đừng chần chừ, phải đi Xaron thôi! Nhưng có tìm ra
    đường đi không? Con biết chúng ta sẽ vào Paris chứ?
    - Hình như đường cũng dễ tìm.
    Trước khi ra khỏi cỗ xe, em bé đến bên mẹ, cúi xuống và nói:
    Mẹ ơi, có nhiều cỗ xe phủ bạt. Người ta đọc trên ấy: “Xưởng
    Marôcu” và ở dưới là cái tên “Vunphran Panhđavoan”. Trên mấy tấm bạt
    thô che những thùng rượu, xếp hàng dọc lền đường, người ta cũng đọc
    những chữ ấy.
    - Chuyện ấy có gì lạ đâu!
    - Cái lạ là con thấy cái tên ấy được nhắc lại nhiều lần đến thế.
    Khi Perin trở lại bên con lừa, con vật đang chúi mũi vào trong chiếc
    xe cỏ khô. Như đang đứng trước máng cỏ, Palica bình thản ăn món ăn
    của nó. Perin hét lên:
    - Cậu để cho nó ăn cỏ ư?
    - Hình như thế!

    - Nếu bác chủ xe nổi giận thì sao?
    - Làm sao nổi giận với tớ được.
    Chú hề nhỏ đang đứng trong tư thế đón chờ địch thủ. Chú chống hai
    tay lên hông, ngả đầu về phía trước, thách thức:
    - Ấy, ấy cứ chờ xem! Đồ khốn nạn!
    Nhưng Palica không cần chú hề bảo vệ nó! Đã đến lượt nhân viên sở
    thuế đùng mũi lao kiểm tra cái xe cỏ khô, và cho phép ra khỏi cổng gác.
    - Bây giờ đến lượt xe cô bạn đấy! Tớ đi đây! Chào cô bạn nhé! Hẹn
    sẽ gặp lại! Khi nào cô muốn biết tin tức của tớ thì cứ hỏi Hai Béo. Ai
    cũng có thể trả lời cho bạn được.
    Nhân viên mấy cổng gác ở Paris đã quen thấy bao điều kỳ quái. Ấy
    thế mà khi người ta bức lên cỗ xe chụp ảnh vẫn phải giật mình khi nhìn
    thấy người thiếu phụ đang nằm! Đưa mắt kiểm tra, ông càng ngạc nhiên
    hơn vì chỉ gặp sự khốn khổ ở khắp nơi.
    - Bà không có gì để khai sao? – Ông ta hỏi trong lúc vẫn tiếp tục quan
    sát.
    - Không ạ.
    - Không có rượu, thực phẩm gì à?
    - Không có gì cả?
    Cái tiếng “không” được nhắc lại hai lần quả là cô cùng chính xác.
    Ngoài tầm nệm, hai chiếu ghế rơm, một bàn nhỏ, một cái lò bằng đất,
    một máy ảnh và vài dụng cụ làm ảnh, không còn có gì nữa, trong chiếc
    xe ấy. Không có rương hòm, thúng mủng, cũng chẳng có quần áo.
    - Được, xe bà có thể vào đi.

    Qua khỏi cổng gác, Perin cầm dây cương cho Palica rẽ ngay phía tay
    phải như Hai Béo đã dặn. Em cho xe đi theo đại lộ, men dọc chiều các
    thành lũy. Trong đám cỏ úa phủ bụi bặm, có những vạt mòn nhẵn. Nhiều
    người nằm sấp, giơ lưng, hãy nằm ngửa phơi bụng tùy theo mức độ đã
    quen hay chưa quen với ánh sáng mặt trời. Trong lúc ấy, có những người
    vươn vai, tỉnh giấc và đang chực chờ ngủ lại.
    Những gì Perin nhìn thấy trên gương mặt với đầu tóc rối bù như ổ
    quạ và bộ quần áo rách rưới của họ giúp cho em hiểu. Thật thế, ở đây
    việc trật tự an ninh không được bảo đảm với đám dân cư các thành lũy
    này. Có thể việc đâm chém nhau dễ xảy ra lắm!
    Em không dừng ở việc quan sát. Bây giờ chuyện ấy không con thú vị
    với Perin! Họ nó có dính dáng gì với em! Em đang nhìn về phía bắc,
    nghĩa là về phía Paris.
    Thế ư? Những ngôi nhà xấu xí, những nhà xe, mấy cái sân bẩn thỉu,
    các bãi cỏ cả đống những vật ô uế… là Paris đó sao? Cái thành phố Paris
    mà Perin thường được nghe cha nhắc đến. Đã từ lâu, em mơ ước Paris,
    với trí tưởng tượng của trẻ thơ. Paris lại còn thần tiên hơn, khi trên
    đường đi, những chữ số trên trụ kilômét giảm dần! Và cũng là Paris đó
    sao? Cái đám người ở dọc bên kia đại lộ, đàn ông lẫn đàn bà, đang nằm
    ngang ngửa như những con thú, lẫn trong cỏ, mặt mày vô cùng dễ sợ.
    Perin nhận ra dòng nước Vanhxen nhờ chiều rộng của nó. Em vượt
    qua, rẽ tay trái và hỏi thăm bãi Guylô. Dù mọi người điều biết nơi, không
    phải ai cũng đi theo cùng một đường. Thế là em đanh xe đi loanh quanh
    trong những con đường mà người ta chỉ. Nhưng cuối cùng, em cũng đã
    dừng lại trước một hàng rào làm bằng những tấm ván gỗ thông, hay gỗ
    chưa đẽo vỏ, đã sơn hay bôi dầu hắc. Qua cửa chắn, mở toang ra hai
    cánh, Perin nhìn thấy một chiếc xe chở khách cũ kỹ, không có bánh xe,
    nằm trên mặt đất. Tuy những chiếc lều chung quanh đó, cũng chẳng xinh
    đẹp, em hiểu ngầm đây là bãi Guylô. Perin không cần phải xác minh.
    Một bầy chó con, khoảng một tá, béo tròn, đang lăng xăng trên cỏ, đã
    cho em biết là em không nhầm.

    Để Palica ở ngoài đường, Perin đi vào. Ngay tức khắc, bầy chó con
    nhảy lên chân em, gặm nhè nhẹ vào da và sủa lí nhí.
    - Cái gì thế? Có tiếng hỏi.
    Nhìn về phía nơi có tiếng nói, Perin thấy phía tay trái có một dãy dài,
    có thể đó là một ngôi nhà với những mái tường bằng carô thạch cao,
    bằng những tấm sa thạch, bằng ván gỗ, bằng những hộp thiếc nữa! mái
    nhà được lợp bìa cứng và vải dầu. Những cánh cửa được che bằng giấy
    thay kính. Tất cả đều được xây dựng và sắp xếp một cách vụng về, đơn
    giản. người ta thoạt nhin ngay Rôbinxơn(1) là kiến trúc sư và những chú
    Thứ Sáu(2) là công nhân xây dựng. dưới một cái chòi, một người đàn
    ông rậm râu, đang phân loại giẻ rách và bỏ vào mấy cái thùng để chung
    quanh ông ta.
    Ghi chú:
    (1), (2) Rôbinxơn và Thứ Sáu là những nhân vật trong truyện
    Rôbinxơn.

    TRONG GIA ĐÌNH
    Hector Malot
    www.dtv-ebook.com
    Chương 2
    - Đừng giẫm chết chó của ta! Ông ta hét. Hãy đến đây cô bé!
    Perin làm theo lời chỉ bảo.
    - Thưa ông, có phải ông là chủ bãi Guylô không?
    - Người ta bảo thế đấy!
    Perin nói ngắn gọn em cần gì. Trong lúc đó, để khỏi lãng phí thời
    gian, ông ta vừa tự rót một cốc rượu vang đỏ, từ trong chai để gần đó, và
    nốc cạn một hơi.
    - Ừ, có thể được! Phải trả tiền trước, ông ta nói, trong lúc nhìn cô bé.
    - Thưa ông, bao nhiêu?
    - Mỗi tuần, chiếc xe bốn mươi hai xu, con lừa hai mốt xu.
    - Sao đắt vậy, thưa ông?
    - Đó là giá của tôi.
    - Giá mùa hè?
    - Giá mùa hè.
    - Thưa ông, con lừa sẽ được ăn cỏ gai chứ ạ?
    - Cả cỏ nữa, nếu có bộ răng cứng.

    - Thưa ông, chúng cháu không thể trả trọn tuần vì chỉ ở đây vài hôm.
    Chúng cháu ghé Paris để đi Amiêng cho nên chúng cháu muốn nghỉ
    ngơi.
    - Như thế cũng được! Mỗi ngày phải trả sáu xu cho cỗ xe, ba xu cho
    lừa.
    Perin lần trong túi váy, lấy ra từng xu, đủ chín xu.
    - Thưa ông, đây là tiền ngày đầu.
    - Cô nói với bố mẹ cô vào đi! Bao nhiêu người. Nếu là một đoàn thì
    mỗi người phải trả thêm hai xu.
    - Chỉ hai mẹ con cháu.
    - Được rồi! Tại sao mẹ cô lại không đến gặp tôi?
    - Thưa ông, mẹ cháu bị ốm đang nằm trong xe.
    - Hừ, ốm! Đây không phải là một bệnh viện đâu nhé!
    Perin sợ người ta không chịu nhận người ốm.
    - Mẹ cháu chỉ mệt. Ông hiểu cho, chúng cháu đi đường từ nơi quá xa!
    - Tôi chẳng bao giở hỏi người ta từ đâu đến. rồi ông đưa cánh tay chỉ
    một góc của đám đất.
    - Cô hãy đem xe để vào chỗ đó, rồi cột con lừa lại. Nếu nó giẫm bẹp
    một con chó của tôi, cô sẽ phải trả một trăm xu.
    Perin sắp đi, ông ta còn gọi lại:
    - Này, cô bé, uống một cốc vang!
    - Xin cảm ơn ông, cháu không biết uống rượu ạ!

    - Thế thì lão uống thay cô!
    Lão đổ vào họng cốc rượu mình vừa rót, rồi lại tiếp tục cái công việc
    “phân loại” giẻ rách. Perin đưa chiếc xe vào chỗ quy định. Tuy em cố
    tránh hết sức, xe vẫn bị xóc. Em vội leo lên xe.
    - Mẹ ơi, cuối cùng chúng ta cũng đã đến!
    - Khỏi phải lăn ỳ ầm, khỏi phải xóc nữa! Biết bao kilômét chúng ta đã
    đi qua! Trời ơi! Quả đất lớn thật!
    - Mẹ ơi, bây giờ chúng ta được nghỉ ngơi. Con chuẩn bị nấu cơm nhé!
    Mẹ muốn ăn gì?
    - Khoan đã! Con hãy mở Palica ra. Tội nghiệp con lừa! Chắc là nó
    mệt lắm! Con cho nó ăn uống, săn sóc nó.
    - Mẹ ơi, ở đây có nhiều cỏ gai! Lại có một cái giếng nữa. Con sẽ trở
    về ngay!
    Thật thế, Perin không dám la cà. Em trở về, tìm trong cỗ xe, soạn ra
    cái lò, mấy hòn than, một chiếc xoong cũ. Em lấy đóm nhen lửa, quỳ
    xuống thổi cật lực.
    Lửa đã bén, em leo lên xe:
    - Mẹ ơi, có phải mẹ muốn ăn cơm không?
    - Mẹ chẳng thấy đói!
    - Mẹ có thèm ăn không? Con sẽ đi lùng mua thứ mẹ thích, mẹ nhé!
    - Mẹ muốn ăn cơm!
    Perin bỏ một nắm gạo vào xoong đã có ít nước. Khi cơm sôi, em lấy
    đôi đũa trắng làm bằng cành cây đã bóc vỏ, đảo cơm. Em chỉ rời bếp lửa
    để đi thăm Palica, nói với nó vài lời âu yếm. Thật ra, chuyện ấy bây giờ

    không cần thiết! Palica đang ăn cỏ gai. Nó dựng đứng đôi tai, tỏ vẻ hài
    lòng.
    Cơm vừa chín tới, nghĩa là hạt gạo vừa nở, chứ không nát như cháo.
    Như các chị nhà bếp thành phố Paris thường đón khách, Perin đơm cơm
    vào trong một cái bát hình tháp có ngọn, rồi đặt bát cơm vào trong cỗ xe.
    Em đã lấy một bình nước để bên giường bà mẹ, hai cốc, hai đĩa, hai
    nĩa. Em đặt bát cơm, bên cạnh nồi, ngồi trên sàn, gấp hai chân lại, kéo
    váy phủ lên. Perin nói như một em bé gái chơi búp bê:
    - Bây giờ mẹ con ta ăm bữa cơm xoàng! Con sẽ phục vụ mẹ, mẹ nhé?
    Tuy Perin đã lấy giọng vui vẻ, nhưng em cũng không khỏi lo ngại
    nhìn mẹ. Bà đang nằm trên nệm, trùm chiếc khăn len, trước kia có lẽ là
    một thứ hàng có giá trị nhưng bây giờ chỉ là một tấm giẻ rách cũ kỹ, xấu
    xí, bạc màu.
    - Chắc con đói lắm? Bà mẹ hỏi.
    - Có lẽ thế, con đói đã lâu rồi.
    - Tại sao con không ăn một mẩu bánh?
    - Con đã ăn hai mẩu rồi chứ! Nhưng con vẫn còn đói lắm! Mẹ sẽ thấy,
    nếu nhìn người ta ăn mà thèm ăn, thì cái đĩa này bé quá đấy!
    Bà mẹ lấy nĩa xúc cơm, đưa lên miệng. Bà lật qua, lật lại cái nĩa rất
    lâu, mà không nuốt được miếng cơm!
    - Mẹ thấy khó nuốt quá!
    Thấy con gái nhìn mình, bà nói:
    - Hình như không ổn!
    - Mẹ phải cố gắng đi chứ! Miếng thứ hai sẽ trôi nhanh và miếng thứ
    ba còn nhanh hơn nữa!

    Nhưng bà mẹ không cố gắng được đến thế! Sau miếng thứ hai, bà để
    nĩa trên đĩa cơm.
    - Mẹ cảm thấy nuốt không trôi! Tốt hơn là đừng cố gắng.
    - Ối! Mẹ ơi!
    - Con đừng lo, con thân yêu của mẹ, không hề gì đâu con ạ! Người ta
    không cần ăn mà vẫn sống khi người ta không phải làm việc. Được nghĩ
    ngơi, rồi mẹ sẽ thèm ăn cho mà xem!
    Bà mẹ tháo chiếc khăn vuông và nằm dài trên nệm thở hổn hển. Tuy
    rất mệt, bà cũng không quên nghĩ đến con gái. Khi thấy mắt Perin đẫm lệ
    bà cố gắng làm cho em vui.
    - Cơm con nấu ngon lắm! Ăn đi, con! Con phải làm việc thì cần phải
    có sức chứ! Con phải khỏe mạnh để còn chăm sóc mẹ. Ăn đi, con thân
    yêu! Hãy ăn đi!
    - Mẹ ơi, con ăn đây! Mẹ thấy chứ, con đang ăn!
    Thật ra Perin phải cố gắng để nuốt, nhưng dần dần nhờ những lời dịu
    dàng của bà mẹ, cuống họng của em hình như mở to ra và bắt đầu ăn thật
    sự. Bát cơm cơm hết nhanh, trong lúc bà mẹ nhìn con gái với nụ cười
    thắm thiết và có phần kém vui.
    - Con thấy đó, cần phải cố gắng chứ!
    - Mẹ ơi, mẹ cho phép con nói.
    - Con cứ nói đi!
    - Những điều mẹ nói với con cũng là những lời mà con muốn thưa
    với mẹ.
    - Mẹ ư? Mẹ đang ốm mà!

    - Bởi thế, nếu mẹ đồng ý, con sẽ đi mời một ông thầy thuốc. Chúng ta
    đang ở Paris, nơi có nhiều thầy thuốc giỏi.
    - Những ông thấy thuốc giỏi không chịu mất công không! Người ta
    phải trả tiền chứ?
    - Chúng ta sẽ trả tiền cho ông ấy!
    - Lấy đâu ra tiền?
    - Với số tiền của chúng ta. Mẹ còn bảy phờlôranh mà ở đây chúng ta
    có thể đổi được. Con còn mười bảy xu. Mẹ xem lại chiếc áo của mẹ.
    Chiếc áo đen ấy, cũng xơ xác như chiếc váy của Perin nhưng ít bụi
    bặm vì đã được đập, chải và để trên chiếc nệm, thay chăn. Bà mẹ lần
    trong túi áo tìm thấy có bảy phờlôranh nước Áo.
    - Tất cả được bao nhiêu hở mẹ? Perin hỏi, con không biết tiền Pháp
    trị giá thế nào?
    - Mẹ cũng chẳng hiểu gì hơn con!
    Hai mẹ con ước tính đồng phờlôranh là hai phơrăng thì họ có tất cả
    chín phơrăng, chín mươi lăm xăngtim. Perin lại nói:
    - Mẹ thấy đấy! Chúng ta thừa tiền để mời thấy thuốc.
    - Thầy thuốc không chữa bệnh cho mẹ bằng nước bọt! Ông ta sẽ kê
    đơn mua thuốc. Lấy tiền đâu mà trả?
    - Con có ý kiến! Mẹ biết đấy, nhưng lúc con đi bên cạnh Palica,
    không phải lúc nào con cũng để hết thời gian để nói chuyện với nó, tuy
    con vật rất thích điều đó.
    Con còn nghĩ đến mẹ, đến chúng ta, nhất là mẹ. Từ dạo mẹ ốm con
    nghĩ đến chuyến đi dài ngày của chúng ta, chuyến về Marôcua. Mẹ thử
    nghĩ xem, chẳng lẽ chúng ta lại ra mắt thiên hạ ở quê cha con, trên cái cỗ

    xe đã từng làm trò cười trên đường đi? Chắc chắn là chúng ta sẽ không
    được đón tiếp nồng nhiệt!
    - Đúng thế. Dù với những người họ hàng ít tự ái thì mẹ con ta trở về
    với cỗ xe ấy cũng sẽ làm nhục họ!
    - Thế thì tốt hơn là đừng giữ nó.
    Chúng ta không cần giữ cỗ xe nữa, chúng ta có thể bán đi. Với lại,
    bây giờ để xe làm gì? Từ dạo mẹ ốm, chẳng có ai chịu để cho con chụp
    hình. Dù con tìm được khách mạnh dạn, dám tin con thì mình lại không
    có thuốc, vả lại, với số tiền chúng ta hiện có, chúng ta không thể xài ba
    phờrăng để mua giấy ảnh, hai phờrăng để mua thuốc rửa ảnh, hai
    phờrăng để mua một tá kính! Phải bán thôi!
    - Bán bao nhiêu.
    - Dẫu sao chúng ta cũng có thể bán được ít nhiều. Máy ảnh thì ống
    kính còn tốt, rồi còn cái nệm nữa…
    - Bán hết ư?
    - Chuyện ấy làm mẹ đau lòng sao?
    - Đã hơn một năm nay, chúng ta sống trong cỗ xe này! Cha con đã
    chết ở đây! Bởi thế, dầu chiếc xe có tồi tàn quá mức đi nữa, ý nghĩ phải
    rời nó, cũng làm mẹ xót xa! Chúng ta chỉ còn giữ lại của cha con chừng
    này thôi. Không có một vật gì trong đám đồ đạc tồi tàn này lại không
    mang những kỹ niệm của người đã khuất!
    Bà mẹ nói trong hơi thở hổn hển và dừng lại. Những giọt nước mắt
    mà bà không thể ngăn nổi, chảy dài trên khuôn mặt chỉ còn xương bọc
    da.
    - Ôi, mẹ ơi! Perin kêu lên. Xin mẹ tha lỗi cho con! Con trót đã dại dột
    nói chuyện ấy với mẹ.

    - Con thân yêu, con có lỗi gì chứ! Do hoàn cảnh khốn khổ cho nên
    chúng ta khó trao đổi vì câu chuyện có thể làm phiền lòng mẹ, hoặc con.
    Số mệnh quá khắc nghiệt! Trong tình trạng hiện nay, mẹ không còn đủ
    sức để chống đỡ, để suy nhĩ, để mong muốn. Mẹ còn trẻ con hơn con gái
    của mẹ nữa đấy! Có phải đáng lẽ mẹ phải nói với con những điều mà con
    thấy. Chúng ta không thể đến Marôcua trong cỗ xe và ăn mặc rách rưới:
    mẹ chiếc áo này, con chiếc váy ấy. Ta đã nhìn thấy trước như thế, thì phải
    cố tìm cách xoay sở để có ít tiền. Mẹ mệt quá, trong đầu óc chỉ có những
    ảo tưởng! Mẹ chờ đợi ngày mai nhhư là ngày mai sẽ mang lai cho chúng
    ta những sự kỳ diệu! Mẹ sẽ lành bệnh, chúng ta sẽ thu nhập khá hơn. Đó
    là ảo ảnh của những người thất vọng chỉ còn sống bằng mộng. Thật là
    điên rồ! Con đã nói phải: ngày mai, mẹ cũng chưa hết bệnh! Chúng ta
    cũng không thu được món lớn, món bé nào cả! Phải bán cổ xe và những
    đồ đạc trong xe! Ấy thế mà chưa hết đâu, chúng ta còn phải quyết định
    việc bán…
    Một giây lát chần chừ và im lặng nặng nề.
    - Palica! Perin nói.
    - Con đã nghĩ đến điều ấy ư?
    - Vâng, con đã nghĩ đến điều ấy, nhưng con không dám nói. Từ lúc
    con có ý nghĩ một ngày nào đó, chúng ta sẽ phải bán Palica, thì cái ý
    nghĩ ấy cứ dằn vặt con. Con không còn dám nhìn nó nữa! Con sợ nó
    đoán biết chúng ta sắp xa nó, không dẫn nó về Marôcu như đã dự định,
    để nó được sung sướng, sau những ngày mệt nhọc.
    - Chúng ta nào biết người ta sẽ đón tiếp mình như thế nào ở Marôcua!
    Chúng ta phải đến trình diện bằng cách nào đó, để người ta phải mở cửa,
    đón chúng ta.
    - Có thể nào lại đến thế, hở mẹ? Chẳng lẽ vong hồn linh thiêng của
    cha con không che chở cho mẹ con ta sao? Bố tốt như thế mà người ta
    không nhớ bố sao?

    Chẳng lẽ cứ giận mãi những người đã chết.
    - Mẹ đang nhắc lại những ý kiến của cha mà chúng ta phải tuân theo.
    Chúng ta sẽ bán cỗ xe và con lừa. Với số tiền nhận được, chúng ta sẽ
    mời một ông thấy thuốc. Mẹ chỉ cầu mong ông ấy chữa cho mẹ khỏe
    mạnh trong mấy hôm. Chúng ta sẽ mua một cái áo dễ coi cho con, và cái
    cho mẹ. Chúng ta sẽ đi xe lửa đến Marôcua. Nếu không đủ tiền, chúng ta
    sẽ đi xe lửa một đoạn còn thì đi bộ.
    - Mẹ ơi! Palica là một con lừa đẹp! Cậu bé nói chuyện với con ở cổng
    gác cho con biết thế! Cậu ta ở trong rạp xiếc và rất hiểu biết về súc vật.
    Vì thấy con lừa đẹp, cầu ta đến nói chuyện với con.
    - Chúng ta không hiểu giá trị những con lừa ở Paris và càng mù tịt về
    giá trị con lừa phương Đông ở đây. Chúng ta hãy chờ xem! Công việc
    như thế là đã ngã ngũ! Thôi đừng nhắc lạ nữa! Đó là một đề tài quá
    buồn, với lại mẹ đang mệt!
    Thật vậy, bà mẹ như là kiệt sức. Bà phải dừng lại nhiều lần, trước khi
    nói hết những điều muốn nói.
    - Mẹ có cần ngủ không mẹ?
    - Mẹ cần được nghỉ ngơi sau khi đã quyết định. Cần sự yên tĩnh và hy
    vọng ở ngày mai!
    - Thế thì con để mẹ nằm nghỉ. Còn hai giờ nữa mới tối. Con tranh thủ
    giặt quần áo. Ngày mai, mặc chiếc sơ mi mới giặt, mẹ sẽ thấy dễ chịu.
    - Con đừng làm mà mệt!
    - Mẹ biết đấy, con có bao giờ mệt đâu.
    Perin ôm hôn mẹ rồi đi lại cỗ xe. Nhanh nhẹn nhẹ nhàng, em lấy một
    gói quần áo cất trong chiếc hòm nhỏ. Em bỏ vào trong chậu với tay tìm
    trên tấm ván miếng xà phòng nhỏ đã dùng nhiều lần, rồi mang các thứ ra
    khỏi xe. Khi cơm chín, Perin đã đổ nước vào xoong, bắc lên bếp, nên

    bây giờ có sẵn nước nóng để ngâm quần áo, em cởi áo vét, quỳ trên cỏ,
    xát xà phòng rồi vò. Thật ra, em chỉ phải giặt hai sơmi, hai đôi tất, ba
    mùi xoa, nên không cần đến hai tiếng để làm việc ấy. Em phơi áo quần
    trên sợi dây buộc từ hàng rào vào cỗ xe.
    Trong lúc ấy, Palica cột ở gần đấy, đã nhiều lần nhìn cô chủ, như để
    trông chừng cô ta, chỉ thế thôi! Thấy Perin đã giặt xong, nó vươn cổ về
    phía cô chủ kêu lên năm, sáu tiếng thảm thiết.
    - Mày nghĩ là tao quên mày ư? Perin nói.
    Em đến bên nó, đem buộc nó chỗ khác và múc một bình nước cho nó.
    Cái bình đã được cọ sạch. Con lừa này ăn dễ dàng các thức ăn người ta
    cho nó, hoặc nó tự kiếm được. Về khoản nước uống, trái lại, nó rất khó
    tính. Nó chỉ uống nước sạch, đựng trong bình đã cọ rửa kỹ. Nó khoái
    nhất là được uống rượu ngon. Perin đã làm xong mọi việc. Đáng lẽ em đi
    về cỗ xe thì em lấy tay vuốt ve nó, nói với nó những lời âu yến như bà
    nhũ mẫu nói với đứa bé. Con lừa sắp sà vào đám cỏ mới, dừng lại không
    ăn, để tựa đầu trên vai cô chủ nhỏ mong được âu yếm. Thỉnh thoảng, nó
    cụp đôi tai dài về phía cô chủ, rồi vểnh lên, run run, tỏ rõ niềm hạnh
    phúc.
    Sự im lặng trùm lên khu bãi, lúc này đã đóng cổng cũng như ngoài
    các nẻo đường vắng vẻ của khu phố. Người ta không còn nghe gì ở xa,
    thật xa. Không có tiếng gì rõ rệt, chỉ có tiếng gầm sâu thẳm, mạnh mẽ, bí
    ẩn như là tiếng của biển cả. Hơi thở, cuộc sống của Paris vẫn tiếp diễn
    chuyên cần và sôi nổi mặc dù đêm xuống.
    Thế rồi, trong nỗi buồn của chiều ta, Perin nhớ lại câu chuyện vừa
    trao đổi ...
     
    Gửi ý kiến

    “Một cuốn sách hay trên giá sách là một người bạn, dù quay lưng lại nhưng vẫn là bạn tốt”. Vậy tại sao chúng ta lại quay lưng với người bạn tốt?

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG THTP MẠC ĐĨNH CHI- THÀNH PHỐ HẢI PHÒNG !